Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa danh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa danh. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Kỳ vĩ đèo Phượng Hoàng

Đèo Phượng Hoàng còn gọi là đèo M'Drak thuộc huyện cùng tên M'Drak, Đăk Lăk. 

Đèo có chiều dài 12 km nằm trên quốc lộ 26, đoạn giáp ranh giữa tỉnh Đăk Lăk với Khánh Hòa. Đèo nằm trên dải núi đất được thiên nhiên tạo nên tựa như cánh chim phượng nên mang tên Phượng Hoàng.



Thăm cầu treo Kon Klor - Kon Tum.

Cầu treo Kon Klor thuộc địa phận làng Kon Klor, thị xã Kon Tum là chiếc cầu treo công nghiệp to đẹp nhất khu vực Tây Nguyên.

Cầu nối liền hai bờ của dòng sông Đăk Bla, huyền thoại những dòng sông chảy ngược về Tây của đất Tây nguyên, chảy từ Quảng Ngãi về đến thuỷ điện Yaly, nối thị xã Kon Tum với vùng kinh tế mới.

Rủ nhau đi vườn

(TTO) - Nhiều năm nay cứ đến tháng 5 mùa trái chín, một số nhà vườn nằm trên địa bàn ấp Phú Thứ, xã Phú An, thị xã Bến Cát, Bình Dương không còn phải ngồi chờ thương lái đến mua với giá rẻ mạt, hay phải vất vả hái rồi mang ra chợ ngồi bán. Họ chờ những ngày cuối tuần du khách kéo đến vườn cây đông nghẹt.

< Khách đến vườn cây của dì Tám Nhành (ấp Phú Thứ, xã Phú An, thị xã Bến Cát, Bình Dương).

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Biển nhân tạo lớn nhất Miền Tây

Bãi tắm nhân tạo dưới dạng công viên nước đã được tỉnh Bạc Liêu cho mở cửa đón khách từ tháng 2. Tại đây, du khách sẽ có những giây phút thư giãn thoái mái khi hòa mình cùng sóng nước xanh biếc như đang trên biển thật. Khu bãi tắm nhân tạo nằm trong Dự án Khu du lịch Nhà Mát (thuộc phường Nhà Mát, TP Bạc Liêu) có tổng diện tích hơn 20ha nằm ngay ven bờ biển Bạc Liêu.

Gây ấn tượng đầu tiên là thiết kế của cổng vào khu bãi tắm: Một con bạch tuộc nâng chiếc thuyền lên cao khá đẹp mắt. Phía bên trong bãi tắm là dãy núi nhân tạo với những hang động, có gắn chiếc đờn kìm trên ngọn núi cao nhất (tượng trưng cho vùng đất đờn ca tài tử Bạc Liêu). Đó là không gian của biển nhân tạo Nhà Mát (phường Nhà Mát, TP. Bạc Liêu).

Đây được xem là bãi tắm nhân tạo lớn nhất ở Đồng bằng sông Cửu Long hiện nay. Với khoảng không gian rộng lớn, bốn bề lộng gió, du khách sẽ cảm thấy thoải mái khi hòa mình vào dòng nước xanh trong.

Biển nhân tạo với hệ thống tạo sóng biển hiện đại, các cầu trượt có độ cao gần 30m. Nguồn nước được lấy từ nước biển cách bờ hơn 3km. Khu này chia làm 3 tiểu khu: Khu dành cho thiếu nhi, khu dành cho người lớn và khu trò chơi cảm giác mạnh.

< Du khách sẽ cảm thấy thoải mái khi hòa mình vào dòng nước xanh trong với hệ thống tạo sóng như thật.

Ngoài khu bãi tắm nhân tạo, Dự án Khu du lịch Nhà Mát còn có nhiều công trình khác như khuôn viên xanh ven bãi biển; sân khấu đa năng có sức chứa 3.000 chỗ ngồi; khu resort cao cấp; khu ẩm thực phục vụ các món ăn Nam bộ; khu nhạc nước thiết kế theo công nghệ Singapore, động rồng, hệ thống cây xanh uốn theo hình dáng các loài động vật ngộ nghĩnh... tạo thêm không gian vui chơi, giải trí lý tưởng cho khách du lịch khi đến đây.

< Ván trượt ở độ cao 30m dành cho những người thích cảm giác mạnh.

Khu du lịch Nhà Mát do Công ty Cổ phần ô tô Bảo Toàn đầu tư với tổng kinh phí 2.500 tỷ đồng. Hứa hẹn giai đoạn 2 với khu quần thể thể thao, rạp chiếu phim 6D, nhà hàng sinh thái, trung tâm mua sắm, bến tàu du lịch đi Phú Quốc (Kiên Giang), TP. Hồ Chí Minh, Hòn Khoai (Cà Mau) và TP. Cần Thơ.

< Khu vực tắm dành cho trẻ nhỏ với những ván trượt vui chơi lý thú.

Với khoảng không gian rộng lớn, bốn bề lộng gió, du khách sẽ cảm thấy thoải mái khi hòa mình vào dòng nước xanh trong với hệ thống tạo sóng như thật. Hoặc có thể dạo quanh hang động, vui đùa trên những chiếc xích lô, tung tăng chiêm ngưỡng cảnh vật hữu tình của những góc quê... để thêm yêu cảnh trí và con người hiền hòa, mến khách.

Đây được xem là bãi tắm nhân tạo lớn nhất ở ĐBSCL hiện nay và có tầm quốc gia. Tỉnh Bạc Liêu cũng cho biết, khu vực này là một trong những địa điểm diễn ra các hoạt động của Festival Đờn ca tài tử quốc gia lần I tổ chức tại Bạc Liêu vào tháng 4.

Tổng hợp từ Báo Ảnh Đất Mũi, Dân Trí
Du lịch, GO!

Bến Ninh Kiều: Nét Đẹp Tây Đô

Đã từ lâu, những con người Cần Thơ luôn tự hào và kiêu hãnh mỗi khi nhắc đến Ninh Kiều-chỗ bờ sông nhìn ra dòng Hậu Giang hiền hòa, thơ mộng:

"Cần Thơ có bến Ninh Kiều.
Có dòng sông đẹp với nhiều giai nhân."

Bến Ninh Kiều là một địa điểm mà du khách thường tìm đến nhất, nằm bên hữu ngạn sông Hậu, ngay ngã ba sông Hậu và sông Cần Thơ, gần trung tâm thành phố Cần Thơ. Trên bến sông luôn tấp nập tàu bè, thuyền ghe xuôi ngược chở đầy những sản vật vùng đồng bằng sông Cửu Long. Gần Bến Ninh Kiều có Chợ Cổ Cần Thơ (hay còn gọi là 'Chợ Lục Tỉnh') trên một trăm tuổi là trung tâm buôn bán lớn ở Miền Tây Nam Bộ.

< Bến Ninh Kiều (1968).

Ngược dòng thời gian, Bến Ninh Kiều xưa được khai sinh là một bến sông ở đầu chợ Cần Thơ. Ninh Kiều ngày ấy tấp nập thuyền bè qua lại giao thương, hàng cây dương chắn gió ven bờ đã trở thành tên gọi của bến sông. Việc giao thương mỗi ngày thêm phồn thịnh, bến Hàng Dương do đó cũng được mở rộng và sửa sang, rồi dần dần trở thành thắng cảnh du lịch của đất Tây Đô.

Con đường Hai Bà Trưng hiện nay trước đây là đường Lê Lợi, chạy dọc bờ sông Hậu cây cối sầm uất ( thời Pháp cai trị đặt tên "Le quai de Commerce"- tạm dịch là:Cảng Thương Mại, nhân dân gọi là bến Hàng Dương hay là bến Lê Lợi). Năm 1958 bến sông và công viên nằm cạnh con đường Lê Lợi được đặt tên bằng một trận đánh của nghĩa quân Lam Sơn.

Từ câu : "Ninh Kiều máu chảy thành sông, tanh hôi vạn dặm, Tụy Động thây chất đầy nội, nhơ để ngàn năm" (Bình Ngô Đại Cáo" của Nguyễn Trãi). Ninh Kiều trong câu thơ trên nói về một chiến công của nghĩa quân Lam Sơn, đây là trận đánh mang tính bước ngoặt lịch sử, quyết định đến sự thắng lợi cuối cùng của toàn bộ cuộc kháng chiến chống Minh. Địa điểm diễn ra trận đánh là vùng đất lầy lội bên sông Đáy mang tên Ninh Kiều (còn gọi là Chúc Động thuộc địa phận thị trấn Chúc Sơn huyện Chương Mỹ tỉnh Hà Tây-nay đã xác nhập vào Hà Nội). Giao điểm giữa quốc lộ 6 với sông Đáy. Sau này những cư dân người Việt đi mở cõi đất phương Nam đã lấy các tên của trận đánh nổi tiếng trên để đặt cho vùng đất mới bên bờ sông Hậu.

Du khách thập phương đến với Cần Thơ có thể ngắm nhìn vẻ đẹp thơ mộng của bến Ninh Kiều bất kể lúc nào, mỗi thời khắc có một nét độc đáo riêng. Ban ngày, Ninh Kiều trầm mặt bên dòng Hậu Giang bỏ mặc những ồn ào huyên náo của một thành phố trẻ, năng động. Gió từ dòng sông Hậu mát rười rượi làm hàng dương uốn lượn, lòng người như được trút hết căng thẳng lo âu.

Đêm xuống, Ninh Kiều như khoác lên mình chiếc áo mới. Người người lại qua,những cô gái thẹn thùng bên người yêu làm nên một bức tranh sinh động hài hòa. Đứng trên bến Ninh Kiều mắt ta nhìn sang Xóm Chài và hướng Cồn Ấu ở đầu vàm sẽ thấy một dải cù lao mập mờ cây lá, tạo cho ta niềm rung cảm dạt dào. Ngược lại nếu đứng từ bên kia Xóm Chài nhìn sang sẽ thấy toàn cảnh Ninh Kiều và phố sá rực rỡ ánh đèn soi bóng xuống mặt nước phù sa lấp lánh như rắc ánh vàng thật lung linh tuyệt đẹp giữa trời nước bao la.

Sau khi dạo quanh bến Ninh Kiều, du khách đã cảm thấy mệt. Hãy làm một chuyến thưởng ngoạn trên sông bằng nhà hàng du thuyền Cần Thơ. Nơi đây phục vụ các thức uống và món ăn đặc sản Nam Bộ cùng với một chương trình văn nghệ đa dạng. Du khách tha hồ ngắm cảnh và thưởng thức nét đẹp thi phú của dòng Hậu Giang mà tạo hóa trao tặng. Khoảng 20h, du thuyền rời bến chạy dọc dòng Mekong qua cầu Quang Trung, vàm Cần Thơ và Cái Đôi.

Cứ vào mỗi độ xuân về (khoảng từ giữa tháng chạp), bến Ninh Kiều lại vui như trẩy hội. Chợ hoa Ninh Kiều nằm trên đường Hai Bà Trưng, nối dài từ bến Ninh Kiều đến chợ cổ Cần Thơ. Từ lâu, nơi đây đã chở thành điểm mua sắm,tham quan lí tưởng quen thuộc vào dịp cuối năm dành cho du khách mà chủ yếu là đến từ 13 tỉnh ĐBSCL. Bến Ninh Kiều là đầu mối giao thông trọng yếu về cả du lịch và thương mại.

Tại Bến có hệ thống ghe tàu chuyên phục vụ du lịch đến các điểm tham quan: Khu Du Lịch Sinh thái Phù Sa (mất khoảng 10 phút), Chợ Nổi Cái Răng (mất 30 phút), Làng Du Lịch Mỹ Khánh (mất 30 phút ). Ngoài các điểm trên bạn cũng có thể dạo một vòng sông Hậu đến bất cứ đâu bạn muốn,giá cả thỏa thuận (gồm tàu thuyền của các công ty du lịch và tư nhân).

Ninh Kiều là hình ảnh sinh động, là sự khởi nguồn của những vần thơ, để rồi không chỉ những thương nhân muôn ngả tìm về, mà khách văn chương cũng bao lần bịn rịn, lưu luyến bến Hàng Dương:

"Đất Châu Thành anh ở,
Xứ Cần Thơ em về,
Bấy lâu sông cạn biển kề,
Phân tay mai trúc, dầm dề cuộc châu".

Bến Ninh Kiều đã trở thành địa danh du lịch nổi tiếng, một thương hiệu của vùng đất Tây Đô. Mặc dù là một thành phố còn quá trẻ nhưng Cần Thơ hôm nay đã và đang không ngừng vươn lên thu hút ngày càng nhiều khách phương xa tìm đến. Dòng sông, bến nước, con thuyền bao đời nay vẫn thủy chung, gắn bó với con người nơi đây trong mối nhân duyên. Những con sóng vẫn ngày đêm vỗ nhịp thời gian, đưa con thuyền mải miết ngược xuôi theo dòng đời hối hả. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên có lần tìm đến nơi đây đã thốt lên rằng:

Ơ... Cần Thơ, Cần Thơ gạo trắng nước trong
Đi đâu cũng nhớ cũng mong quay về
Dòng Hậu Giang sóng nước mênh mang
Con nước ròng con nước lớn,vẫn đong đầy tình yêu
(Qua Bến Ninh Kiều)

Theo Diendan Baclieu
Du lịch, GO!

Châu Me mùa hè biển gọi

(iHay) - Châu Me (Quảng Ngãi), bạn sẽ không hề tìm thấy cụm từ sáo mòn đến… chán ngấy: 'See you again' được ghi trên cổng chào. Nhưng nhiều du khách đã trở lại, không chỉ lần thứ hai.

< Bãi biển Châu Me.

Châu Me, bản phối màu tuyệt đẹp

Châu Me (xã Phổ Châu, H. Đức Phổ, Quảng Ngãi) cách thành phố Quảng Ngãi chừng 60km về phía nam. Đó là một vịnh biển mà lều quán chưa kịp xóa đi vẻ hoang sơ. Bãi cát hình vòng cung viền một dải bờ biển xanh trong. Những chiếc xuồng con nằm gối đầu lên bãi. Rặng phi lao trong gió xôn xao.Và ngoài kia là ngàn trùng sóng vỗ.  

< Gành Đá biển Châu Me.

Anh Nguyễn Tấn Việt, hiệu trưởng trường THCS Phổ Châu, ví von rằng Châu Me là “mỹ nhân” xứ biển. Ai mà không muốn ngắm người đẹp chứ.

Mới sáng sớm đã thấy nhiều nhóm du khách dập dìu trên bãi. Không gian Châu Me là bản phối màu tuyệt đẹp của thiên nhiên: thảm cát vàng, rừng dương xanh lục, biển xanh trong, trời xanh ngát, núi non dầm chân trong nước xanh đến ngỡ ngàng.

< Hòn Bù Nú nhìn từ Châu Me.

Bức tranh “biển hè” ấy đã hấp dẫn du khách từ Bồng Sơn, Tam Quan (Bình Định) ra, Đức Phổ, Quảng Ngãi vào. Dịch vụ hàng quán nêm kín chỗ. Từng nhóm năm sáu người trải bạt ven bờ dương làm “căn cứ” cho một ngày chơi hết mình với biển.

Riêng những lứa đôi thì xách dép, chân trần trên cát, đầu trần dưới nắng mênh mang. Họ chẳng cần ô dù mũ nón. Đã có bóng mát tình yêu che chắn. Cũng có những đôi trai gái ngồi dưới gốc dương trăm tuổi thì thầm chuyện trăm năm.

< Yên ả biển Châu Me.

Một gia đình nhỏ bốn người lúi húi trải ni lông, bày đồ ăn thức uống ngay bên mé biển. Anh chồng nhờ tôi bấm mấy kiểu ảnh khi tôi đi ngang qua. Vợ chồng anh từ Úc về, đến bãi biển này để kỷ niệm 15 năm ngày ký... "hiệp ước hạnh phúc". Chị vợ hóm hỉnh kể rằng khi ấy tụi tui ngu ngơ lắm, “chỉ biết yêu thôi chả biết gì”, cứ làm cái việc của con dã tràng: hí hoáy viết tên nhau trên cát.

Giờ mới biết chỉ cần cái tên trong lòng nhau là đủ. Chị nhìn hai đứa trẻ, nói kết quả của tình yêu đây, một “nếp” một “tẻ”, đủ bộ nhé. Giờ thăm lại Châu Me là hai trái tim già, nhưng nhịp đập thì vẫn trẻ như ngày ấy. Chị cười, rót rượu mời tôi: “Ông xã tui gọi nơi này là bãi biển “valentine”. Anh dân Phổ Châu phải hông? Mừng cho tụi tui nhé”.

Từ bãi cát nhìn ra là bao la biển trời. Ở chân ghềnh, “pháo hoa” được biển bắn lên không ngớt. Đó là sự bùng vỡ của sóng va vào đá, tung bọt trắng lên cao. Những tảng đá xếp hờ lên nhau, vừa chênh vênh vừa vững chãi. Và lạ lùng chưa, từ những kẽ đá cằn khô chợt vươn ra mấy chùm hoa dại. Một ẩn dụ đa nghĩa của sức sống?

Đi trên đá, “triết lý” cùng đá để có lúc “nửa này” tình tứ hát cho “nửa kia” nghe: “Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi rồi”. Hỏi vậy thôi chứ hai từ “xanh rêu” đã nói thật nhiều về tuổi đá. Những lứa đôi ngồi tựa lưng vào đá để cảm nhận cái tĩnh tại của đá, thầm gửi vào đá lời nguyện cầu bền vững cho tình yêu.

Và cuộc yến ẩm ở Châu Me

< Ghẹ biển Châu Me.

Tôi sà vào chỗ nhóm bạn trẻ đang chuẩn bị bữa trưa, hỏi các bạn đã đi chơi những đâu. Một cô gái liếng thoắng nói "mới vài chỗ hà". Giờ lót dạ cái đã.

Châu Me không chỉ là nơi ngoạn cảnh mà còn là nơi thưởng thức nhiều món hải sản tươi ngon. Thêm nữa, các chủ quán là những nông dân thuần phác, họ không thủ sẵn “dao lam” dưới cái phiếu tính tiền, chỉ kiếm chút lời vừa phải để nuôi con ăn học. Vì giá cả nhẹ nhàng nên thực khách không hề cảm thấy “tim đập chân run” khi cầm phiếu thanh toán.

Chủ - khách cho nhau cái nhìn hàm ý lần sau lại đến. “Ai lợi dụng lễ lạt để tính giá trên trời thì coi chừng chỗ đứng của mình dưới đất. Chỉ vài tuần là nhổ quán đi ngay. Người ta rỉ tai nhau: quán này chém, quán kia chặt thì ai mà vào nữa”, chị chủ quán tên Lệ nói. Có lẽ nhờ vậy mà Châu Me thường đọng lại trong lòng du khách “một chút gì để nhớ” .

Ngồi dưới bóng dương với đĩa ghẹ luộc chấm muối tiêu chanh, nhấm nháp với chút bia thì vô cùng thú vị. Tôm hấp chấm mắm gừng cũng ngọt hết chê. Đĩa ốc hút cay xè, thơm nức mùi sả ớt, mặc sức mà hít hà. Món này thích hợp với phái đẹp vì càng ăn, đôi má các nàng càng ửng hồng.

< Cá mó màu sặc sỡ.

Cua huỳnh đế nướng thơm lừng “đi” với chén muối ớt xanh thì ngon đến ngẩn ngơ. Cá ngừ đại dương với xì dầu, mù tạc, cải cay là món của giới mày râu. Cá này có cái tên gợi cho người thưởng thức thứ hương vị xa xăm của vùng biển đảo Trường Sa và Hoàng Sa thân yêu của tổ quốc mình. Nồi cháo hàu thơm lá hành lá hẹ cũng là món thường được chọn lựa để “chữa lửa” sau khi đã lai rai với khá nhiều bia rượu.

Nếu du khách đến với Châu Me vào tầm nửa buổi sáng sẽ cảm nhận đầy đủ sự tươi ngon tuyệt vời của hàng chục loại hải sản. Sau vài giờ nhúng mẻ lưới xuống biển, những chiếc thuyền trở về, mỗi chiếc là hàng chục ký cá tôm. Du khách có thể xắn quần lội ra sát be thuyền, tận mắt nhìn những con cá hố, cá bớp, cá bạc má, cá mú, mực nang… tươi ròng, còn ngời ánh bạc.

< Bãi tắm Bù Nú, Phổ Châu.

Những con cua, nhất là cua huỳnh đế tươi roi rói, quẫy đạp rào rạo. Những con tôm bạc, tôm rằn uốn mình búng tanh tách. Bạn có thể mua hải sản tại thuyền với giá phải chăng rồi xách thẳng lên quán nhờ chủ làm món mình ưa thích. Họ sẽ vui vẻ giúp bạn. Chỉ một loáng là có ngay bữa tiệc hải sản ngon đến mức thưởng thức đầu hè đến tận cuối thu mà chưa hết… ngẩn ngơ.

Thứ bảy, chủ nhật, bãi biển Châu Me nhộn nhịp với hàng chục lượt du khách đến nghỉ ngơi cuối tuần. Ngoài kia sóng biển đu đưa. Dưới những gốc dương, khách cũng đu đưa cánh võng.

Châu Me mùa hè biển gọi. Khá nhiều bạn trẻ nói nơi này là không gian của tình yêu. Họ đã làm tăng thêm vẻ trữ tình khi mang theo đàn ghi-ta mỗi lần đến với vùng biển lãng mạn này. Buổi trưa, dưới bóng dương mát rượi gió nồm, tiếng đàn sẽ thăng hoa nhã hứng của bạn giữa trời mây non nước Châu Me.

Theo Trần Cao Duyên (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Thênh thang trời biển Châu Me

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

Rạn Nam Ô - Đà Nẵng

Rạn Nam Ô Đà Nẵng là một địa điểm du lịch khá mới mẻ với nhiều du khách gần xa bởi lẽ trong hầu hết các trình khám phá Đà Nẵng ít có công ty du lịch đưa Rạn Nam Ô vào lộ trình tham quan và khám phá. Tuy nhiên, Rạn Nam Ô  luôn gợi sự tò mò, thích thú cho những ai đã từng đặt chân đến đây

Rạn Nam Ô thuộc phường Hòa Hiệp Bắc, Q. Liên Chiểu, Đà Nẵng. Rạng rộng chừng 2ha chia thành hai cụm là rạn Cả và rạn Con. Cụ thể: rạn Cả chạy theo hướng tây tây bắc - đông đông nam, dài chừng 300m, rộng độ 50m, có đá ngầm phân bố dày đặc, đá chồng lên đá, lô nhô có chỗ sâu vài mét, có hòn cao cách mặt nước chừng non sải tay. Rạn Con nhỏ hơn, nằm song song và bằng nửa rạn Cả. Đặc biệt, giữa 2 rạn có một lạch con, người dân địa phương gọi là “lòng thong” rộng chừng 20m. Vùng nước này rất êm, hiền hòa và vô cùng hấp dẫn.

Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa có vợ chồng ông bà thợ trời được Ngọc Hoàng Thượng Đế sai đào biển đắp non. Chồng tên Ba Viên, vợ tên Bà Nà. Hai người cần cù gánh đá từ biển phía đông về núi phía tây, ngày qua ngày, núi càng cao, càng lớn.

Một hôm, bà đã gánh đến chân núi mà chưa thấy bóng dáng ông đâu, bèn để đôi sọt đầy đất đá chống đòn gánh đứng chờ. Bỗng nghe từ biển vang lên tiếng ầm ầm như động đất, bà bỏ quang gánh vội chạy về phía biển xem sao. Đến nơi thấy ông cầm chiếc đòn gánh gãy, miệng mếu như khóc, bà hỏi vì sao? Ông bảo: Thấy núi bà đắp đã cao mà núi tôi còn thấp, tôi bèn tăng lượng đá lên gấp đôi nên đòn gánh gãy...

Chuyện đắp non bất thành, hai vợ chồng bị Thượng Đế triệu hồi về thiên đình. Hai đầu gánh đá đổ giữa đường, một đầu thành làng Nam Ô với núi đá Xuân Dương và núi Ghềnh Nam Ô (gành Nam Ô), đầu kia thành rạn Cả và rạn Con.

Trong ký ức của người dân địa phương, ngày xưa Rạn Nam Ô là một ngư trường lý tưởng cho ngư dân Nam Ô cũng như ngư dân các quận, huyện lân cận. Nơi đây một thời cá về trú ẩn rất nhiều do rạn mọc nhiều rong tảo, trở thành nơi sinh sản và trú ngụ của nhiều loại cá theo mùa - từ loại cá dò, cá cơm, cá ve người dân đánh bắt về làm mắm, mắm cái đến các loại cá lớn như cá nhám, cá thu cũng theo những luồng nước tìm về.

Nằm ở vị trí khá đẹp, từ bãi biển Xuân Thiều có thể nhìn thấy từng con sóng nhấp nhô nơi Rạn Nam Ô cách đó không xa. Cảnh quan rạn Nam Ô đôi lúc khiến du khách dễ cảm nhận sự đơn độc nhưng mang một vẻ đẹp đầy thử thách, bởi rạn đá ngầm ẩn hiện những mỏm đá lô nhô bất kể lúc nào cũng có thể hất tung những đợt sóng biển đang cố trào tới. Dù vậy khi sóng đã tan và lùi dần ra biển lớn, lại để lộ dải đá nằm tĩnh lặng hiền hòa mang nét phong trần của thời gian đầy quyến rũ, cùng bờ cát tinh nhuyễn hơi ngả màu như làm duyên mỗi khi ráng chiều phủ xuống.

Thời gian gần đây, nhiều bạn trẻ cùng chiếc máy ảnh đã chọn nơi này làm điểm tạo dáng chụp hình thơ mộng và lý tưởng. Nếu nghĩ xa hơn, các công ty du lịch nếu biết kết hợp việc thăm thú cảnh quan Rạn Nam Ô cùng hành trình khám phá làng nước mắm Nam Ô, khu du lịch Xuân Thiều có thể tạo thành hành trình thưởng ngoạn thú vị và nhiều bổ ích.

Theo Dulichdanang.biz, ảnh internet
Du lịch, GO!

Ngạc nhiên biển Hồ Bể

(BCT) - Thuộc xã Vĩnh Hải, huyện Vĩnh Châu, tỉnh Sóc Trăng, Hồ Bể là một bãi biển vừa được khai phá giữa vùng trồng rừng phòng hộ ven biển. Bãi biển dài 5 cây số, vẫn còn mộc mạc, hoang sơ, cát mịn màng và sóng hiền hòa, rất thích hợp cho những chuyến thư giãn cuối tuần.

Hồ Bể là một bãi biển nằm ở cuối sông Hậu. Đi theo đường Nam Sông Hậu từ TP Cần Thơ đến Hồ Bể chỉ khoảng 90 cây số, có thể đi và về trong ngày. Nếu xuất phát từ TP Sóc Trăng, có 3 ngã đến Hồ Bể: Thứ nhất là từ TP Sóc Trăng theo tỉnh lộ 8, đến ngã ba Tài Văn (huyện Mỹ Xuyên) đi Vĩnh Châu và từ thị trấn Vĩnh Châu đi Vĩnh Hải. Đoạn đường này dài khoảng 55 cây số.

Thứ hai là từ TP Sóc Trăng theo tỉnh lộ 8, đến ngã ba Tài Văn (huyện Mỹ Xuyên) đi Vĩnh Châu, đến ngã ba Khánh Hòa quẹo trái qua xã Hòa Đông, đến Vĩnh Hải. Đoạn đường này dài khoảng 50 cây số. Tuy nhiên, lộ Khánh Hòa-Hòa Đông khó đi hơn ngả Vĩnh Châu-Vĩnh Hải. Thứ ba là từ TP Sóc Trăng theo tỉnh lộ 8 đến xã Lịch Hội Thượng (huyện Long Phú), theo lộ đê quốc phòng, qua cầu Mỹ Thanh 2 đến Vĩnh Hải. Đoạn đường này ngắn hơn, khoảng 45 cây số.

Địa danh Hổ Bể được hình thành từ quá trình xâm thực của biển. Sự bồi, lở đã tạo nên khu đất lõm giống như một hồ rộng. Khi thủy triều lên, nước biển vào sâu trong đất liền; đến khi rút đi, biển hào phóng để lại cho Hồ Bể một bãi cát trắng mịn màng chạy dài gần 5 cây số.

Không ai nghĩ rằng ở miền Tây lại có một bãi biển cát mịn màng đến vậy bởi hàng trăm cây số bờ biển trong khu vực đều là bãi bùn, cát đen hoặc màu bùn phù sa. Bỏ dép đi chân trần du khách sẽ cảm nhận được cái mịn màng, êm ái của cát. Cố bườn xe gắn máy qua đụn cát, du khách có thể chạy xe dọc theo bãi biển này trong gió lồng lộng, mát rượi từ biển thổi vào. Ban đêm, nếu mang theo lều trại, du khách có thể ngủ lại đây để nghe điệu nhạc của sóng dưới trăng và thức dậy sớm để đón bình minh trên biển. Mùa này, mặt trời mọc sớm. Mới 4 giờ sáng, đường chân trời đã ửng lên và sáng rực trong vòng một giờ sau đó.

Khu vực Hồ Bể còn là nơi trú ngụ và sinh sản của nhiều giống loài thủy sản có giá trị. Từ lâu, khu vực này đã hình thành nên những bãi cua biển, nghêu, sò huyết giống... đem lại nguồn thu nhập đáng kể cho người dân địa phương. Sự phong phú về nguồn lợi thủy sản nơi đây luôn được gắn liền với công tác trồng và bảo vệ rừng phòng hộ ven biển. Du khách sẽ càng thích thú hơn khi được đi trong những cánh rừng xanh mát, được thỏa thích hít thở không khí trong lành và được tự tay mình bắt những con cua biển hay nghêu, sò huyết…

Đến nơi này, du khách có dịp tìm hiểu lịch sử hình thành vùng đất nơi cuối nguồn sông Hậu; tìm hiểu nơi thành lập chi bộ Đảng đầu tiên của huyện Vĩnh Châu; tham quan cầu Mỹ Thanh 2, đến thăm mộ và nghe truyền thuyết về Hoàng Cô (Công chúa) Mỹ Thanh ở ấp Sâm Pha, xã Lạc Hòa; thăm bia kỷ niệm nơi thành lập chi bộ Đảng tại ấp Huỳnh Kỳ và nơi dừng chân của đoàn tù chính trị do Bác Tôn Đức Thắng dẫn đầu từ Côn Đảo trở về; hoặc ghé làng nghề trồng rẫy đặc sản của người Hoa, viếng chùa của người Khmer, đình, miếu của người Việt và người Hoa để tìm hiểu đời sống tâm linh của các dân tộc anh em. Tất cả tạo nên một tour du lịch hấp dẫn, chắc chắn sẽ làm hài lòng du khách!

Người dân địa phương đang mong dự án du lịch sinh thái biển Hồ Bể sớm hoàn thành để vùng biển đầy tiềm năng này được đánh thức. Khi đó, những resort mọc lên, trò chơi trên biển hình thành, những môn thể thao thế mạnh của Sóc Trăng như bi sắt, bóng rổ và cả bóng chuyền bãi biển được đưa đến đây… tạo nên những sản phẩm du lịch phong phú, đặc sắc phục vụ du khách.

Theo Đức Qúy (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!

Biển Hồ Bể - Hoang sơ vùng đất nam bộ

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

Nướng cá trên cồn cát Quảng Bình

(ANTĐ) - Tháng 6 vốn là tháng nóng nhất trong năm nhưng lại là mùa biển đẹp nhất với nhiều loại hải sản hiếm khi được thưởng thức.

< Cồn cát bên dòng Nhật Lệ.

Khi hoàng hôn dần buông, ngồi trên bãi biển hay cồn cát rồi tự tay nướng con cá đuối to gần bằng cái mâm. Loài cá sụn này thân mỏng, to bản với chiếc đuôi gai dài tới gần mét. Thứ đặc sản này có lẽ chỉ ở Quảng Bình là nhiều nhất.

Nơi chúng tôi khám phá đầu tiên chính là chợ cá Đồng Hới bên dòng sông Nhật Lệ, gần tượng đài Mẹ Suốt. Tàu cá từ ngoài khơi qua cửa biển Nhật Lệ rồi ngược dòng cập vào chợ cá. Mực, cua, ghẹ, cá thu, cá ngừ cũng quá quen với những người vốn ham đi nên không thu hút lắm.

Lang thang chợ cá Quảng Bình, tình cờ nhìn thấy những o bán cá lựa những con cá nhỏ, cắt đuôi rồi đặt chúng lên thớt. Sau đó, các o lấy chiếc chày nhỏ lăn trên thân con cá, thịt cá cứ thể đùn ra chiếc đĩa. Thịt cá này làm chả nên miếng chả ăn rất mịn. Khác với ngoài Bắc, làm chả cá thường xay cả con cá nhỏ nên miếng chả vẫn lạo xạo xương vụn.

< Làm chả cá tại chợ kiểu miền Trung.

Ở đây có rất nhiều thứ cá chỉ nhìn thấy trên ti vi như cá mập, cá kiếm, cá đuối. Vốn là dân phượt sành ăn và cũng sành cách chế biến theo kiểu hoang dã, chúng tôi chọn mua con cá mập nhỏ dài gần nửa mét và con cá đuối gai to gần bằng cái mâm. Hai chú cá được ướp đá cẩn thận chờ hoàng hôn buông xuống.

< Cá mập con tại chợ cá Đồng Hới.

Cồn cát gần bãi biển Nhật Lệ được lựa chọn làm nơi thưởng thức đặc sản của biển khơi khi mặt trời lặn xua đi cái nóng ban ngày. Cát mịn và gió mát lại được ngắm biển từ trên cao khiến cả đoàn chúng tôi thoải mái chụp ảnh chờ cá nướng chín trên đám than hồng. Cá đuối được buộc đuôi treo giữa kim thang bằng cành phi lao cắm xuống cát. Cá đuối nướng chín đều cả hai mặt rồi xé nhỏ cuốn trong bánh đa nem với chút rau thơm, dưa chuột chẻ, bánh đa vừng ăn chấm với mắm nêm. Mỗi miếng cá cuốn lẫn cả thịt lẫn xương thơm lừng, ngọt vị cá và giòn tan của xương sụn cùng bánh đa vừng.

Cá mập con đã được xiên bằng 2 thanh tre nướng chín đều hai mặt cá. Khi cá chín, cả nhóm phượt xẻ ra chấm muối ớt ăn cùng dưa hấu muối. Quảng Bình có thứ dưa hấu thịt đỏ mà ngọt sắc. Khi trái dưa hấu mới to bằng chiếc bát ăn cơm, người ta đem nạo vỏ rồi muối như dưa cà. Quả dưa hấu non đem muối có vị chua, hạt chưa có, ruột mềm và cùi giòn. Thịt cá mập nướng chấm muối ớt ăn kèm dưa hấu muối ngon đến mức con cá mập nửa mét bị chén sạch cả vây! Kết thúc bữa cá nước là quả muồng, thứ quả cùng họ dừa và chỉ có ở miền Trung. Gần nửa đêm, cả đoàn phượt trở về khách sạn nghỉ ngơi và cũng không quên dọn sạch “bãi chiến trường” sau trận nướng cá trên cồn cát. Chắc có lẽ lần sau tới Quảng Bình cũng sẽ ăn cá đuối nướng như thế này.

Theo Lê Hồng Quang (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!

Mùa nước đổ ở Tả Van

(VNE) - Cách thị trấn Sa Pa, Lào Cai chừng 8 km có một triền thung lũng thoai thoải mang tên Tả Van. Vào mùa đổ ải, nơi đây lấp lánh ánh nắng rót xuống đáy nước trong lòng ruộng bậc thang.

< Tả Van mùa nước đổ lúc hoàng hôn.

Các triền ruộng bậc thang mùa này ở Tả Van đẹp nhất khi có thửa vừa gieo mạ xong, thửa khác mới cấy hoặc vẫn đang làm đất. Đôi chỗ nước lấp láp trong veo, kề bên là khoảng đục ngầu hoặc xanh nõn. Các mảng màu khác biệt nằm xen kẽ dường như "tôn vinh" nhau một cách âm thầm, tạo nên bức tranh sống động.

< Dưới lòng thung lũng Tả Van.

Người Mông và Giáy ở bản Tả Van khai ruộng từ những ngày tháng 3 âm lịch, trước hoặc sau tiết Thanh Minh một vài ngày. Họ vằm nhát cuốc đầu tiên ở những triền đất tốt, nơi có sẵn mạch nước đùn lên hoặc gần nguồn nước sông, suối. Người Mông, người Giáy cùng nhau vỡ đất, đào mương, đào rãnh, đắp bờ để chuẩn bị dẫn nước từ khe về ruộng cho mùa vụ mới.

Vào đúng dịp mưa nhiều, mỗi gia đình sẽ tập hợp các anh chị em lại cày bừa, để việc làm đất được nhanh chóng. Người Mông, người Giáy cũng đổi công cho nhau. Phụ nữ đắp bờ, đàn ông cuốc ruộng. Đổ ải xong họ thả nước vào ngâm đất, càng ngâm lâu, ngâm kỹ thì lại càng tốt ruộng.

Đợi khi những cơn mưa đá cuối cùng qua đi sẽ tới kỳ gieo mạ. Lúc này là sang tháng 4 âm lịch, tương ứng với khoảng tháng 5 dương lịch. Đất được bừa lại thật nhuyễn và san phẳng trước khi những nhành mạ non được gieo xuống lòng ruộng. Các thửa ruộng được đổ ải, cày bừa tăng dần theo lượng những cơn mưa đổ xuống. Những thửa gần nguồn nước hoặc có mạch nước được cày trước và trở thành nơi trữ nước cho các mảnh ruộng tiếp theo. Ban đầu họ cày 4-5 mảnh, trữ nước để hôm sau tháo nước sang các mảnh ruộng khác. Cứ thế đến trận mưa tiếp theo có thể làm tiếp được tới 2-3 chục thửa. Mùa đồ ải kéo dài suốt cả tháng 5 sang tháng 6.

Người vùng cao Sa Pa xưa kia thường ủ hạt lúa giống vào trong thùng gỗ, giờ đây được ủ trong bao, quấn xung quanh là thân cây ngải cứu. Hạt giống được ủ một ngày đêm hoặc một ngày hai đêm và tưới nước theo tỉ lệ 1 nóng - 2 lạnh. Khi nảy mầm, chúng được gieo xuống lòng đất mịn. Ruộng ôm chặt nhành mạ trong 1-2 ngày cho rễ bám chặt rồi lại được tháo nước ra cho lúa nảy mầm. Hai ngày sau đó, khi những mầm non ấy được “phơi mình” bật lên, người trồng lúa trên thân núi lại dẫn nước trở về ruộng cho cây mạ “ phổng phao”, để rồi hơn một tháng sau sẽ nhổ lên cấy.

Mùa lúa Tả Van thường đến sớm hơn những vùng đất khác dọc Tây Bắc. Bởi thế các thửa ruộng ở thung lũng này sẽ chín đượm rất sớm, vào những ngày đầu tháng 9 mới chớm thu. Khi ấy Tả Van sẽ lại gửi vào lòng những người lãng du một lời gọi khác rất rực rỡ.

Theo Ngọc R’nP (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Thiên đường ở bản Mường Giang Mỗ

(DVO) - Ngủ trong nhà sàn giữa thiên nhiên rộng lớn, đi câu cá suối, leo núi và thưởng thức đặc sản núi rừng là những trải nghiệm khó quên dành cho du khách khi đến thăm bản Giang Mỗ, Hòa Bình.

< Những mái nhà ở bản Mường Giang Mỗ.

Cách thành phố Hòa Bình khoảng 10 km, bản Giang Mỗ, xã Bình Thanh, huyện Cao Phong từ lâu đã là điểm đến đầy hấp dẫn, thu hút đông đảo du khách trong nước và quốc tế. Bản nằm khép mình trong thung lũng dưới chân núi Mỗ. Cuộc sống êm đềm của hơn một trăm hộ gia đình người Mường tuy đơn sơ nhưng lại cuốn hút du khách bởi nét văn hóa trong sinh hoạt và lối kiến trúc nhà sàn hiện còn lưu giữ nhiều dấu ấn của nếp nhà Mường cổ trước đây.

< Nhà văn hóa bản Giang Mỗ.

Dạo bước trên con đường uốn lượn từ ngoài đường chính vào đến cuối bản, bạn sẽ cảm nhận được vẻ đẹp của núi rừng hoang sơ. Giữa không gian khoáng đạt của cảnh sắc, du khách sẽ bắt gặp những ngôi nhà sàn dựa lưng vào núi hoặc xây trên mảnh đất cao theo kiểu nhà rùa được dựng quây quần bên nhau, thể hiện tính gắn kết cộng đồng gắn liền với phong tục, tập quán và đời sống sinh hoạt của người dân bản Mường.

< Phụ nữ và trẻ em bản Mường giản dị trong lao động hằng ngày.

Người Mường Giang Mỗ rất hiếu khách. Bạn có thể ghé thăm và ở lại bất cứ ngôi nhà nào trong bản. Những người đàn ông trong bản lúc nông nhàn thường tiếp đãi khách lạ tới chơi nhà bằng tiếng sáo du dương. Bên vò rượu cay thơm đậm đà, chủ nhà tâm sự với khách đường xa những nét độc đáo trong phong tục tập quán, văn hóa của người dân nơi đây. Tuy nhiên, đa số đồng bào Mường sống tại đây ít mặc quần áo dân tộc. Mặc dù vậy, họ vẫn lưu giữ, bảo tồn nguyên vẹn những nét truyền thống đặc trưng, đậm đà bản sắc dân tộc.

< Bữa ăn đậm chất núi rừng thể hiện tình cảm yêu mến của chủ nhà đối với khách.

Người Mường bản Giang Mỗ luôn sẵn lòng đãi đằng khách quý những sản vật của núi rừng bằng nguyên liệu tự trồng trọt, săn bắt được như xôi nếp nương, xôi cẩm, thịt lợn cỗ lá, thịt trâu lá lồm, gà rừng, măng đắng, cá suối đồ, rượu cần, rượu chuối… Tất cả được chủ nhà chế biến thành những món ăn truyền thống, bày biện khéo léo trên những tàu lá xanh, thể hiện sự trân trọng, gìn giữ nét đẹp trong văn hóa ẩm thực xa xưa của dân tộc. Những sản vật của núi rừng và sự nhiệt tình, hiếu khách của dân bản luôn làm hài lòng, để lại những ấn tượng tốt đẹp trong lòng du khách.

Phụ nữ Mường rất giỏi đan lát, dệt thêu, chăm lên nương rẫy nên thường tự tay làm ra những sản phẩm thủ công truyền thống như mây tre đan và thổ cẩm để giới thiệu đến khách du lịch.

Người dân Giang Mỗ thường lưu giữ nét văn hoá văn nghệ dân gian qua các tiết mục ca múa nhạc Mường cổ trong những ngày hội làng, với tiếng chiêng, tiếng kèn, tiếng trống. Bên cạnh đó, du khách khi đến với bản còn được tham gia vào các sinh hoạt thường ngày của người dân như lên rẫy, câu cá suối và săn thú rừng.

Du lịch đến thăm bản Giang Mỗ, du khách có thể kết hợp ghé thăm những địa điểm gần như tượng đài chiến công diệt xe tăng của Anh hùng Cù Chính Lan, Bảo tàng không gian Văn hóa Mường, khu du lịch Hồ Hòa Bình, hoặc cảng du lịch Thung Nai…

Theo Vnexpress
Du lịch, GO!

Ao Bà Om ở Trà Vinh

(TBKTSG) - Những năm 1950, nói tới Trà Vinh là cư dân ở đây ai cũng “hát” bốn câu ca: Biển Ba Động nước xanh cát trắng, Ao Bà Om thắng cảnh miền Tây; Xin mời du khách về đây, Viếng qua thì biết chốn nầy thần tiên.

< Một góc ao Bà Om xanh mát.

Câu hát ấy người địa phương ai cũng thuộc làu vì nó đã được viết chữ to tướng trên các tấm bảng lớn đặt tại các cửa ngõ vào thị xã Trà Vinh lúc bấy giờ. Chính vì vậy mà cả khu vực đồng bằng sông Cửu Long, thậm chí đến Sài Gòn và một số nơi khác ở miền Đông, miền Trung cũng có người biết đến. Họ biết đến ao Bà Om cũng là nhờ một cuốn tiểu thuyết bán chạy lúc bấy giờ có nhắc đến địa danh nầy khi cho một cặp tình nhân đến đây tâm sự.

< Bao quanh ao là một rừng cây cổ thụ rợp mát, khách du lịch thích dạo quanh ngắm cảnh và ngồi nghỉ chân, ăn uống trong những buổi dã ngoại.

Ao Bà Om có gì mà cuốn hút khách địa phương, kể cả khách phương xa đến vậy? Ngoài những lẽ trên còn vì ao Bà Om được người Trà Vinh phong tặng là “Đà Lạt thứ hai”. Kể cũng không ngoa, vì ao Bà Om được bao bọc bởi bốn con đê cao gần hai thước. Bốn con đê vuông vức nầy nối tiếp không ngừng những gốc sao dầu cổ thụ. Tàng lá sao dầu phủ rợp cả vùng, tạo nên cảnh quan vừa tĩnh mịch, vừa u nhã, mát lành. Trong không gian trầm lắng ấy, tiếng gió rì rào xuyên qua cành lá sao dầu như tiếng ngàn thông vi vút xứ lạnh cao nguyên Langbian.

Đi dạo quanh ao hóng gió đã thích, càng khoái hơn khi bắt gặp những tuyệt tác tự nhiên không đâu có. Đó là những đoạn rễ sao dầu lồi nổi trên mặt đất. Chúng tạo thành những hang động kỳ quái, những chỗ ngồi độc đáo, những tác phẩm mỹ thuật không trùng lặp. Cho nên bất cứ du khách nào khi chiêm ngắm những rễ sao dầu lồi cũng đều không khỏi ngẩn ngơ lòng dạ, bồi hồi thầm khen cái khéo tay của tạo hóa. Vì, bàn tay con người không thể nào thực hiện được. Và tạo hóa đã ban đặc ân nầy cho ao Bà Om để nó lúc nào cũng hút hồn người thưởng ngoạn cảm xúc lâng lâng.

< Bộ rễ cây sao dầu cổ thụ tạo hình thù kỳ quái hấp dẫn.

Người ta càng khoái thích khi nghe kể về huyền thoại đào ao. Chuyện kể rằng, từ thời xa xưa, khu vực nầy có đông người Khmer sinh sống. Vì là khu vực thiếu nước ngọt sinh hoạt nên dân làng muốn đào hai cái ao lấy nước dùng vào mùa khô. Làng bèn tổ chức cuộc thi đào ao giữa hai nhóm nam và nữ, thời điểm chấm dứt là khi sao Mai mọc. Việc đào ao nhằm quyết định bên nào thua sẽ phải đi cưới xin bên thắng cuộc. Bên nam ỷ sức mạnh gân cốt của mình, coi thường phái nữ ốm yếu, nên vừa đào ao vừa nhậu nhẹt vui chơi thỏa thích.

Tự thấy thực lực yếu kém nên bên nữ ra sức đào ao. Nhưng sức nữ có hạn nên người chỉ huy bên nữ là bà Om nghĩ cách dụng mưu để chiếm phần thắng. Vậy là ngoài việc cố gắng đào ao cật lực, họ còn thả ngọn đèn lồng ở phía đông giả làm sao Mai. Thấy vậy, tưởng sao Mai đã mọc, nhóm nam ngưng đào. Đến sáng thì ao bên nam đào chẳng được là bao, nên rất cạn, đến nay theo thời gian dần biến mất. Riêng ao bên nữ hoàn thành như dân làng mong đợi, dấu tích còn mãi đến ngày nay. Và người ta lấy tên bà Om đặt tên ao. Và tục lệ nam phải đem lễ vật đi xin cưới nữ cũng bắt đầu thực hiện từ đó.

Ao Bà Om cách thành phố Trà Vinh khoảng 6km, thuộc khóm 3, phường 8. Ao có hình chữ nhật, ngang 300m, dài 500m, tính theo chiều dài đê bao quanh. Thoạt nhìn, người ta có cảm giác nó hình vuông nên cũng gọi là Ao Vuông. Ao rộng, lúc nào cũng có nước. Trong làn nước trong xanh ấy nổi bật lên những đóa sen hồng, hoa súng đỏ tinh sạch, gợi cảm. Thỉnh thoảng, mặt nước ao xao động, rồi bay vút lên trời những cánh le le cùng tiếng kêu trong chiều vắng thanh u.

Ngắm cảnh thỏa thuê, khách thả bộ trên mặt đê ngập tràn cát mịn, ngập tràn sao dầu rễ nổi, ngập tràn âm thanh lá gió vi vu.


< Bộ rễ cây tạo thành chỗ ngồi nghỉ chân tuyệt vời.

Ngồi trên rễ cây nổi, nhìn những cặp tình nhân dìu nhau thơ mộng, nhìn những tay máy nghiệp dư ngây ngất bấm máy ghi hình, nhìn mây trời dìu dịu trôi, tưởng không gì lạc thú bằng.

Nhưng thích thú nhất là được tham dự lễ hội Oc Om Bok - một trong ba lễ hội trọng thể của người Khmer Nam Bộ - được tổ chức trọng thể tại đây. Đêm tràn ngập âm thanh dặt dìu của mấy đội ngũ âm, tiếng hát à day giao duyên tình tứ, tiếng trống sa dăm rộn ràng và tiếng người huyên náo trong đêm lễ hội như một đêm trắng không cùng.

Hòa trong không khí ấy là cuộc sống đời thường rộn rịp reo vui. Chỗ nầy một nhóm nam đùm túm chén chú chén anh rôm rả. Chỗ kia mấy cô thiếu nữ e thẹn trước lời trêu ghẹo của mấy chàng trai hơ hớ xuân thì. Đêm vui kéo dài. Bụng chưa đói đã nghe thấy réo sôi ùng ục vì mùi bò hóc từ mấy cái nồi om nước lèo bán bún tỏa ra thơm ngát.

Danh thắng ao Bà Om làm đẹp tên tuổi đất Trà Vinh, đã được công nhận Di tích lịch sử - văn hóa vào tháng 8 năm 1994.

Theo Phù Sa Lộc (The Saigon Times)
Du lịch, GO!
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...